Học tiếng Anh: Có phương pháp tối ưu?

Dưới đây là ý kiến của một số chuyên gia trong lĩnh vực giảng dạy tiếng Anh về vấn đề này.
 

PGS-TS Đỗ Huy Thịnh: Chỉ có 3 phương pháp chính thống
Phó giáo sư, tiến sĩ Đỗ Huy Thịnh, giám đốc Trung tâm Đào tạo khu vực SEAMEO (Tổ chức Bộ trưởng Giáo dục các nước Đông Nam Á) Việt Nam cho biết: "Khi xây dựng một chương trình học, có rất nhiều yếu tố hợp thành. Nó bao gồm: cơ sở vật chất, nguồn nhân lực, phương pháp đánh giá, giáo trình, phương pháp giảng dạy… Và trên thực tế không có cái gọi là phương pháp thần đồng, phản xạ hay nhập tâm mà nó chỉ là tập hợp con của 3 phương pháp chính thống: giao tiếp; ngữ pháp - dịch và thính thị".

Ông Trần Đình Nguyễn Lữ: Chỉ là thủ thuật thu hút học viên
Ông Trần Đình Nguyễn Lữ, chuyên viên bộ môn tiếng Anh, Phòng Phổ thông trung học (Sở Giáo dục và đào tạo TP.HCM) nói: "Theo giáo học pháp mà chúng tôi được đào tạo ở Trường Đại học Sư phạm thì có 3 phương pháp giảng dạy chính thống là: giao tiếp, ngữ pháp - dịch và thính thị. Tôi hoàn toàn không có ý bài bác, nhưng theo tôi, những cái mà chúng ta nghe được từ quảng cáo về phương pháp này, phương pháp nọ thực chất chỉ là những thủ thuật, hay nói cách khác, là phương cách để các trung tâm thu hút học viên. Chưa thể gọi đó là phương pháp".

TS Vũ Thị Phương Anh: Không có phương pháp ưu việt
Từ quá trình nghiên cứu của mình, tiến sĩ Vũ Thị Phương Anh - Phó giám đốc Trung tâm khảo thí và đánh giá chất lượng đào tạo TP.HCM cho biết: "Xét trên lịch sử nghiên cứu các phương pháp giảng dạy Anh văn trên thế giới mà tôi biết thì chỉ có 4 phương pháp chính: phương pháp giao tiếp (là phương pháp hướng người học đến trạng thái học một cách tích cực nhất, chỉ nhằm một mục đích sao cho người học giao tiếp được); phương pháp tình huống: thịnh hành trong thập niên 70- 80, phương pháp này người dạy đặt học viên trong ngữ cảnh cụ thể để giảng dạy, chẳng hạn như Anh văn đi xuất cảnh, đi làm thư ký …; phương pháp trực tiếp: học viên hoàn toàn trao đổi bằng tiếng Anh, không được nói tiếng Việt, và cuối cùng là phương pháp Total Physical Response có thể tạm hiểu như là phương pháp giảng dạy nhưng nhấn mạnh nhiều đến thể trạng của người học, phương pháp này cũng thịnh hành ở thập niên 80 và áp dụng nhiều cho trẻ em. Theo tôi những phương pháp giảng dạy như thần đồng, phản xạ… thực ra chỉ là tên gọi, tên "nhãn hiệu". Giống như bạn là đầu bếp làm ra món trứng chiên, nếu bạn có trí tưởng tượng phong phú thì sẽ đặt tên là sương mai buổi sớm hay ánh mặt trời… Còn tôi, không văn hoa thì tôi gọi nó là trứng chiên, vậy thôi! Và tất cả tên gọi của những phương pháp dạy Anh văn đó đa số đều là một nhánh của phương pháp giao tiếp".
 
Tiến sĩ Phương Anh nhấn mạnh: "Không thể nói khơi khơi đâu là phương pháp ưu việt nhất vì dù học gì đi chăng nữa thì tất cả hiệu quả đạt được đều đặt trên quá trình hỗ trợ chặt chẽ giữa thầy và trò. Không thể chắc thầy ngoại, trường ngoại thì chất lượng sẽ cao; cũng như không thể nói thầy nội, trường nội thì chất lượng là thấp. Tất cả đều do sự cố gắng truyền đạt và thẩm thấu kiến thức giữa thầy và trò".
 

(Theo SGTT)

Các bài viết khác